ĐẤT LÀM NHÀ Ở
ĐẤT LÀM NHÀ Ở THEO THUẬT PHONG THỦY
Trong xây dựng, người ta rất mong tìm được địa hình đẹp, để công trình kiến trúc có một hoàn cảnh đẹp.
Các triết gia cổ chủ trương công trình kiến trúc phải hài hòa với thiên nhiên. Như vậy, vừa không phiền cho con người, vừa làm nổi bật thiên nhiên, khiến người ta có cảm giác tưoi mớimới có thể “nhận khí thiên nhiên của sông núi, tinh hoa của nhật nguyệt”, rèn luyện tinh thần, ý chí, tình cảm, di dưỡng khí của đất trời. Đồng thời, tăng cường được tố chất của cơ thể.

dat-lam-nha-o-theo-phong-thuy


Các triết gia cổ chủ trương nhà ở phải kề núi gần sông, đất đai mầu mở, cây cỏ xanh tốt.
“Quản Tử – Thừa Mã” , viết : “Phàm lập quốc đô (thủ đô của nước) nếu không là dưới đại sơn (núi lớn) thì bên bên đại xuyên (sông lớn), cao nhưng không khô hạn, nước dùng phải đủ, thấp không sát nước, mà phải có kênh rạch đề phòng” “Quản Tử – Độ Địa” lại viết : “Thánh nhân lập nước quyết không chọn địa hình dốc, mà chọn đất phì nhiêu”.
Các triết gia cổ chủ trương khảo sát tổng hợp nền đất làm nhà. “Tả truyện” chép, năm thứ 25 đời Lỗ Nhương Công, Sở Vi Yểm đề xướng “ghi chép điền thổ, đo đạc núi rừng, thống kê hồ ao, phân tích đất rộng hẹp nắm lượng muối ăn, phân định cương giới, khai thông nước đọng, đắp đê chống lụt, chăn nuôi, đào giếng lấy nước tưới ruộng”.
Nhà thơ Đường Đỗ Mục có câu : “Núi Cửu Hoa chùa ẩn trong mây, sông Thanh Qua cầu vờn cành liễu”, miêu tả đẹp nhất về nơi ở. Mây núi vờn trên lối đi trên núi Cửu Hoa, ngôi chùa khi ẩn khi hiện. Nước xanh chảy quanh thôn Thanh Qua, gió xuân lại đọng trên cành liễu phất phơ trên mặt cầu. Cầu là nơi thoát nước đi của thủy khẩu. Thôn nằm gọn trong vòng ôm của liễu xanh và dòng nước cuốn quanh. Xa xa có núi lớn làm bình phong, nơi gần có đường đi, có cây cầu. Núi, đường đi, mây, chùa, thôn xóm, Liễu cầu, sông là một vùng đất kết hợp được động với tĩnh, đầy sức sống.
Phong Thủy có một loại tướng pháp phức tạp để xem chỗ đất làm nhà. Ở vùng núi thì xem thế núi, long mạch. Mạch lớn thế lớn thì khí lớn. Mạch, khí là cơ bản, Sa thủy là để ứng dụng. Khí, cục được cả hai thì quanh co phước địa (đất phát phước). Ơ vùng có gò đồi, muốn được nơi rộng rãi thông thoáng, bốn phía chầu về, không có chỗ để trống trải, lở lói, sụt ở, trũng sâu,
vừa rộng vừa dài lại tàng phong nhất khí. Đất núi thì xem mạch, khí mạch thì phải coi trọng nước (thủy). Ơ đồng bằng, thoạt nhìn hình như không có long mạch, thuật Phong Thủy nói rằng, bờ ruộng dù chỉ cao một tấc là long bờ ruộng to nhỏ đều là long ; lại còn xem nước
(thủy) có câu quyết như sau : “Đến đồng bằng, không cần hỏi tông tích, chỉ cần xem nước uốn lượn biết chân long : “Đất bằng thì xem nước, thủy thần vượng ở mạch”.